Đang thực hiện
Tên đăng nhập
Mật khẩu
 
Hoặc đăng nhập bằng:
Nhập lại mật khẩu

Trang chủ Tin tổng hợp
Tin tổng hợp

Tôi đã đến với con đường lập trình như thế nào

Cập nhật: 10/05/2018 Lượt xem: 365
Khi tôi còn bé, tôi muốn học cách viết code. Và đây là một vấn đề đối với mẹ tôi, người mà thích tôi học tiếng Anh thay vì học code.

Tôi sắp bước sang tuổi 38. Điều đó có nghĩa là tôi đã viết code được 28 năm rồi.

 
toi-da-den-voi-lap-trinh-nhu-the-nao

Khi tôi còn bé, tôi muốn học cách viết code. Và đây là một vấn đề đối với mẹ tôi, người mà thích tôi học tiếng Anh thay vì học code. Rất nhanh chóng tôi đã nhận được một thỏa thuân: Tôi sẽ tham gia một số lớp học với một gia sư tiếng Anh (không có lớp học tiếng Anh tại trường tiểu học vào thời điểm ở Trelew cũ) nhưng phần thưởng đổi lại là tôi có thể đi đến hội đồng thương mại địa phương và học BASIC.

Năm đó là năm 1988 và tôi như ở trên thiên đường. Tôi thậm chí không quan tâm rằng tôi là đứa trẻ duy nhất ở đó. Mọi thứ đã rất tuyệt vời!

Vì trong khoảng thời gian đó, tôi đã nhận thấy rất nhiều thứ. Tôi đã học sử dụng được một ngôn ngữ lập trình, chủ yếu là từ tiếng Anh để xác định các câu lệnh, vì vậy tôi hiểu giá trị của việc học cả tiếng Anh và code cùng một lúc.

Một điều kỳ lạ khác cần chú ý vào thời điểm đó là khái niệm, vào năm tôi 10 tuổi, tôi đang làm điều gì đó mà không có đứa trẻ nào khác có thể tưởng tượng được, và cảm giác đặc biệt như thế nào.

Cuộc đấu tranh học tập BASIC lớn nhất của tôi không đến từ chính ngôn ngữ đó, nhưng từ thực tế là chúng tôi đã tạo ra các chương trình tính toán tỷ lệ phần trăm, điều mà tôi vẫn chưa học ở trường.

Vì vậy, tôi đã đi, nói với mẹ tôi rằng tôi cảm thấy thất vọng vì có khái niệm này mà tôi không hiểu, rằng tôi hỏi trong trường học của tôi nếu giáo viên có thể dạy tôi nhưng cô ấy nói tôi phải đợi.

Và cô ấy đã dành thêm thời gian để giải thích cho tôi tỷ lệ phần trăm, theo yêu thương như mẹ tôi dạy tôi vậy.

Tôi cũng bắt đầu nhận thấy sự suy giảm của sự quan tâm của người lớn trong việc học những thứ mới. Các lớp học sẽ bắt đầu đầy đủ nhưng khi họ kết thúc, ít nhất một nửa số sinh viên đã bỏ đi.

Khi tôi hoàn thành khóa đào tạo BASIC Cấp 1 của tôi, từ một nhóm 30, chỉ còn lại 5. Nhưng tôi không quan tâm. Tôi đã sẵn sàng cho Cấp độ 2.
toi-da-den-voi-lap-trinh-nhu-the-nao-1

 

Tôi không thể quên lần đầu tiên tôi hoàn thành 1 chương trình



Tôi vẫn còn nhớ cảm giác đầu tiên khi tôi viết một chương trình và nó đã hoạt động. Nó không quan trọng bao nhiêu lần tôi gõ RUN, chương trình sẽ thực thi và đưa ra kết quả đúng. Hêt lân này đên lần khac.

Tôi là một cậu bé giàu trí tưởng tượng mà sẽ chơi với hầu như bất cứ điều gì, thậm chí tạo ra đồ chơi của riêng tôi.

Nhưng sự dễ dàng trong tâm trí tôi tìm thấy trong việc tạo ra một chương trình từ đầu có thể tiêu thụ một tập hợp các câu lệnh, thực hiện một phép tính như một con người không thể làm được, và cho tôi kết quả đúng, là điều tôi vẫn nhớ như in tận hôm nay.

Tôi luôn hiểu khả năng viết code của mình như một cách để mở rộng khả năng tinh thần của mình. Tâm trí của tôi đã có thể tạo ra chương trình, và máy tính đã có thể thực hiện nó.

Đó là sự hợp nhất giữa bộ não dựa trên cacbon của tôi và bộ não dựa trên silicon. Và đó là một cảm giác mạnh mẽ.

Vào lúc tôi mười hai tuổi, tôi có chiếc máy tính đầu tiên ở nhà, một chiếc PC XT với hai ổ đĩa 51/4 (một chiếc không hoạt động bình thường) và 30 MB ổ cứng. Không hoàn toàn là máy tính như tôi mong đợi vào năm 1990, nhưng tôi đã sở hữu nó được nó.

Và tôi đã sử dụng nó không hề ngừng nghỉ. Tôi mã hóa mọi thứ xảy ra từ trong tâm trí của tôi. Tôi bắt đầu cố gắng ánh xạ các phím con trỏ trên bàn phím và trò chơi đầu tiên của tôi bắt đầu ở đó.

Tôi đã mã hóa vi-rút chỉ nhiễm các tệp .bas khác, hiển thị hoạt ảnh sâu ASCII đã khiến tôi mất vài tuần để hoàn thiện.

Và tôi đã cố gắng giúp mẹ tôi, lập trình một hệ thống CRUD cho hiệu sách của bà ấy, vì vậy bà ấy có thể bán nhiều hơn.


Sáng tạo để thoát ra khỏi khuôn mẫu của người khác.



Sáng tạo là điều gì đó xảy ra hoàn toàn mọi lúc, ngay cả khi chúng ta không chú ý. Nhưng nó trở thành một cảm giác mạnh mẽ khi chúng ta thực sự chú ý. Nó tạo ra một sự thay đổi trong quan điểm của bạn về cuộc sống.

Khi bạn đang sử dụng những gì có sẵn cho bạn. Bạn trở thành lệ thuộc, một tù nhân trong thế giới của bạn. Bạn tồn tại trong không gian của bạn và xác định những gì bạn có thể thực hiện, những gì bạn có thể tận hưởng.

Khi bạn sáng tạo, bạn đang xác định ngữ cảnh của mình. Bạn đóng góp cho nó, làm cho nó lớn hơn, lớn hơn, phức tạp hơn. Bạn không còn được xác định bởi nó và những gì bạn có thể lấy hoặc tận hưởng bây giờ là không giới hạn. Nó phụ thuộc vào những gì bạn có thể tạo ra.

Khi bạn muốn một cái gì đó không có sẵn trong thế giới của bạn, bạn có 1 vấn đề. Là một người sáng tạo, đứng trước 1 vấn đề thì bạn sẽ không coi nó là vấn đề. Nó là cơ hội.

Vì vậy, hãy thay đổi nó bắt đầu bằng việc học ngôn ngữ lập trình đầu tiên ngay hôm nay. Nếu yêu thích lập trình webstie bạn có thể bắt đầu với HTML, CSS, Javascript và sau đó lựa chọn PHP hoặc Java.

Nếu bạn thích làm những ứng dụng thì có thể bắt đầu với C, C++, Java, C#....

Có vô vàn thứ hay ho trong lĩnh vực lập trình đang chờ bạn khám phá. Hãy dũng cảm tiến lên.
Pablo Rigazzi
Tư vấn viên 1: Lê Thoa
Tư vấn viên 2: Thu Huyền
Tuyển sinh lập trình viên quốc tế - MMS new vision
internet of things